Con sẽ không hư đâu ba mẹ ơi!

Con sẽ không hư đâu ba mẹ ơi!

Con sẽ không hư đâu ba mẹ ơi!

Con sẽ không hư đâu ba mẹ ơi!

Con sẽ không hư đâu ba mẹ ơi!
Con sẽ không hư đâu ba mẹ ơi!
lifevietnam@life-vietnam.org
CON SẼ KHÔNG HƯ ĐÂU BA MẸ ƠI!

Câu chuyện của Hà Phạm - TOP 10 thí sinh trong cuộc thi Thiên thần thế kỷ, thuộc khuôn khổ dự án "Người chuyển giới nữ lên tiếng về nhu cầu có Luật Chuyển đổi Giới tính và Dịch vụ Y tế - Xã hội nhạy cảm giới (Trans-Vote)" do Quỹ Sáng kiến Địa Phương của Canada (CFLI) tài trợ.

 

Chắc mình có số lang bạt. Hồi nhỏ, mình ở với cô Bảy, em của ba. Cô thương mình lắm, mìng cũng xem cô như mẹ. Rồi cô đi lấy chồng. Mình vè sống với bác Hai. Mỗi ngày mình phụ bác bán đồ ăn sáng, bác trả công cho mình. Bác còn giúp mình lấy vé số về bán, tiền lời mình được hưởng. Vậy là mình đã tập tự lập, biết kiếm ra tiền từ rất sớm.

 

Đến năm học lớp 10, mình về sống với ba mẹ. Công việc nhà mình làm hết, giặt đồ, quét dọn, chăm em nhỏ. Con trai đảm đang đó nghe!

 

Mà mình có là con trai thật không? Từ hồi lớp 6, mình đã thích nhảy hiện đại, nhưng khi vào đội văn nghệ trường, điệu bộ của mình giống y kiểu nhảy của con gái chứ không giống con trai. Năm lớp 9, mình có quen một anh LGBT trên mạng, từ đó biết về giới này.

 

Càng lớn, mình càng bộc lộ rõ khuynh hướng riêng. Để tìm cơ hội, mình lên thành phố, làm nhiều việc, rồi trụ lại ở vị trí nhân viên một quán trà sữa. Ban đêm mình tham gia các sô diễn kịch, ca hát tại một số tụ điểm. Đúng ra mình tính thi vào trường Nghệ thuật sân khấu nhưng không có duyên may trúng tuyển, nhưng lạ một điều là mình có duyên biểu diễn trong một số ban kịch, mà diễn toàn vai giả gái không ấy chứ!

 

Ở quán trà sữa hay nơi biểu diễn, mọi người biết về giới tính của mình, đa phần chấp nhận, chỉ một số ít không đồng tình.

 

Bươn chải ở thành phố, tuy không dư dã nhưng mình sống cũng được. Mình hy vọng học thêm nghề makeup cho cuộc sống ổn định hơn. Mình có ý định xin tiền ba mẹ, nhưng bao giờ cũng vậy, mình luôn nói: “Con sẽ để dành tiền phân nửa, con chỉ xin ba mẹ phân nửa số tiền con cần thôi”. Nghe nói học phí trang điểm khoảng ngoài 20 triệu, ba mình chê mắc quá, trong khi ba sẵn sàng bỏ ra 100 triệu cho thằng em mình học nghề. Mình không buồn hay ganh tỵ gì với em. Mình sẽ kiếm cơ hội khác, hiện nay một chị hứa dạy mình làm tóc, coi bộ đồ nghề làm tóc rẻ hơn đồ nghề trang điểm nhiều, mình hy vọng sẽ nắm bắt cơ hội này.

 

Ba mẹ chưa chấp nhận giới tính của mình. Trước khi mình lên Sài Gòn, ba dặn đi dặn lại: “Đừng tập tành hút chích, đừng quan hệ bậy bạ nghe con!” Trong lòng ba mẹ vẫn mong mình về quê cưới vợ sinh con đàng hoàng.

 

Mình hứa với ba mẹ: “Con sẽ không hư đâu!”. Cho đến bây giờ mình vẫn giữ đúng lời hứa đó. Đi diễn xong là mình về nhà liền, không nghe lời rủ rê đi nhậu của các bạn diễn. Hư hay không là do chính bản thân mình, chứ không phải là LGBT thì sẽ hư.

 

 

Gần đây, ba mẹ thúc giục mình đi nghĩa vụ quân sự. Ba mẹ cho rằng với môi trường quân đội nghiêm khắc, mình sẽ “đàn ông” hơn. Mình lại nghĩ với hoàn cảnh của mình, chỉ có hai trường hợp xảy ra. Một, mình có nữ tính giữa các anh, thì họ sẽ cưng chiều mình, hai, vì mình khác biệt nên sẽ bị cô lập. Cả hai trường hợp đều không tốt cho chính mình và những người khác. Khi về quê khám nghĩa vụ quân sự, do đang có show diễn, mình nối tóc dài, mặc đồ kiểu nữ. Ba mẹ không đồng ý, mình nói: “Ba mẹ cứ nói là con sắp chuyển giới rồi”, mình không trốn tránh nghĩa vụ quân sự nhưng muốn nói sự thật cho mọi người biết thì mới tránh rắc rối về sau.

 

Mình đã suy nghĩ nhiều. Mình bươn chải sống tự lập, rồi tham gia sinh hoạt cộng đồng là vì cái gì chứ? Bao chị em lang bạt tứ xứ là vì cái gì? Vì mình và những người đồng cảnh ngộ trân trọng sự thật, tha thiết được sống thật với chính mình, có khi vì cái thật đó mà chấp nhận mạo hiểm, sức khỏe, tính mạng. Nếu quay về cưới vợ, làm con trai một cách gượng ép là tự chui vào vỏ bọc giả tạo giấu che, mình không sao chấp nhận nổi. Hơn nữa, Luật chuyển giới sắp sửa được thông qua, mình và các bạn sắp có cơ hội khẳng định bản thân. Ba mẹ ơi, chúng con đã kiên cường, đã đấu tranh để làm người thật, để không bị phủ nhận mà vẫn giữ được sự lương thiện, tích cực bao năm qua, gần đến đích rồi, ba mẹ cho con đi tiếp nhé.

 

Như mọi người, mình cũng mong muốn có tình yêu và hạnh phúc. Ra ngoài mình vui tính, thích chọc cười mọi người, nhưng khi về phòng trọ một mình lại thấy trống vắng. Thế nhưng mình chưa dám nghĩ về tình yêu. Tình yêu của một LGBT chưa chuyển đổi bằng hooc môn hay phẫu thuật e rằng khó tìm hơn một người thực sự chuyển đổi thành nữ, trong trường hợp này họ có hy vọng tìm được người đàn ông thật sự.

 

Thật ra về chuyện chuyển giới thì mình còn đắn đo lắm. Mình biết sẽ có nhiều hệ luỵ mà ở Việt Nam chưa giải quyết được. Cách sống tốt nhất hiện nay là mạnh dạn bộc lộ bản thân, kể cho mọi người hiểu hơn về LGBT để giảm dần kỳ thị. 

 

Nếu có dịp lên tiếng mình cũng cũng sẽ nói như từng nói với ba mẹ: “Mọi người ơi, chúng tôi không hư đâu!” Mọi người không nên cho rằng LGBT là tệ nạn hay những kẻ lập dị đua đòi, hầu hết chúng tôi là người lương thiện, sống bằng mồ hôi, sức lao động của chính mình, khác chăng là chúng tôi luôn phải nỗ lực nhiều hơn để được công nhận, để vượt qua các định kiến. Chúng tôi cần được tạo điều kiện để sống, điều kiện đó là hành lang pháp lý liên quan đến tên họ, quyền sở hữu tài sản, có dịch vụ chăm sóc sức khỏe, quyền hôn nhân gia đình và hơn tất cả là quyền con người tức là không bị xúc phạm, kỳ thị và có thể phát triển bằng năng lực của chính mình.

 

Bs. Mai Lê Trân Châu

CHƯƠNG TRÌNH HOẠT ĐỘNG
Mình ngàn lần cảm ơn cha mẹ, những người thân yêu đã chịu đựng lời ra tiếng vào vì con suốt bao tháng năm dài mà vẫn...
Vui nhất là cô em gái nhỏ mà em rất thương và chăm sóc chu đáo, khi được hỏi đùa: “Anh Hai là trai hay gái?”, bé trả...
[Xem Thêm]
Tin tức
Các chuyên gia cộng đồng là những người tư vấn và huấn luyện cho đôi ngũ Top 10 Thiên thần Thế kỷ bởi các bạn là những...
Trong hội thảo, TOP 10 thí sinh lần lượt tham gia vào hai toạ đàm chủ đề “Luật Chuyển đổi Giới tính tác động như thế...
[Xem Thêm]